Hon-chhông Ngî-hì (Yîn-ngî: Sino-Tibetan languages) he ngî-ngièn ho̍k-kâ on-cheu phú hì fûn-lui fap va̍k-fûn ke yit-chû ngî-khiùn, than-he va̍k-fûn ke hìn-sṳt hó-tô. Liá-ke Ngî-hì chṳ-séu pâu-hàm Hon-ngî lâu Chhông-mén Ngî-chhu̍k, khiung kie yok 400 chúng ngî-ngièn, chú-yeu fûn-pu chhai Chûng-koet, Mén-thien, Yin-thu, Nì-phok-ngì, Put-tan, Men-kâ-là tén Â-chû kok-thi. On sṳ́-yung ngìn-sú kie-son, he kiùn chhṳ yî Yin-Êu Ngî-hì ke thi-ngi thai Ngî-hì.

Hon-chhông Ngî-hì.

Li̍t-sṳ́Phiên-siá

Lui-phe̍tPhiên-siá

Thi-lî fûn-phuPhiên-siá

Fông-ngiènPhiên-siá

Ngî-yîmPhiên-siá

Vùn-fapPhiên-siá

Kî-pún chhṳ̀-kiPhiên-siá

Chu-sṳtPhiên-siá

Chhâm-siòngPhiên-siá

Ngoi-phu Lièn-kietPhiên-siá